Cậu học trò với tư duy khác người

Thứ hai - 27/07/2020 18:04

Cô giáo ra bài toán giản đơn với đáp án 8 : 2 = 4, cậu bé không hiểu làm cả lớp nhạo cười, nhưng em có đáp án khác hoàn toàn đúng khiến mọi người phải ngưỡng mộ.
 
Hình minh họa

Cô giáo bước vào lớp học, các em học sinh lập tức trật tự trở lại, đứng lên đồng thanh nói: “Chúng con chào cô ạ”. Cô nhìn quanh lớp học rồi mỉm cười gật đầu ra hiệu để các em ngồi xuống.
Cô bước tới bục giảng. Ánh mặt trời buổi sớm xuyên qua cửa sổ với những tia nắng ấm áp khiến cô trông giống một nàng tiên áo trắng xinh đẹp. Dạy học là công việc của cô và cô rất yêu thích nghề nghiệp của mình. Cô luôn cảm thấy hạnh phúc khi mỗi ngày được dạy dỗ và ở bên những cô bé, cậu bé đáng yêu này.
Cô từ từ lấy viên phấn rồi viết lên trên bảng đen biểu tượng dấu chia rồi nói: “Hôm trước cô đã dạy các em phép tính nhân, hôm nay chúng ta sẽ cùng học phép tính chia nhé”.
“Phép tính chia rất đơn giản”, cô nói nhỏ nhẹ và trìu mến nhìn xuống các em nhỏ. Các em với ánh mắt rất trong sáng, ngây thơ, chăm chú nghe cô nói tiếp.
Cô viết một con số 8 lớn trên bảng, sau đó hỏi các em: “Cả lớp, ai có thể cho cô biết, một nửa của 8 là bao nhiêu không nào?”.
Lớp học ngay lập tức trở nên ồn ào, nhiều cánh tay vội vã giơ lên, một số cậu bé thậm chí còn không đủ nhẫn nại đã nói vọng lên: “Một nửa của 8 là 4 ạ”.
Cô mỉm cười gật đầu công nhận: “Các em trả lời rất đúng”.
Đột nhiên mắt cô dừng lại ở một cậu bé đang ngồi cuối góc bên phải lớp học. Cậu bé vừa cao vừa gầy, không giống như biểu hiện của các bạn khác trong lớp, em im lặng cúi đầu. Cậu có tên là Nam, là học sinh mới chuyển đến được 1 tuần, có lẽ cậu bé vẫn chưa hoà nhập được với môi trường mới.
Dựa vào nhiều năm kinh nghiệm trong nghề cộng thêm với trực giác của một nhà giáo, cô cảm giác được đây là một cậu bé rất thông minh nhưng hơi nhút nhát.
Cô từ từ tiến tới chỗ cậu bé và hỏi: “Nam, em có biết một nửa số 8 là bao nhiêu không?”.
Cậu bé vẫn cúi đầu, đứng lên khẽ trả lời: “Thưa cô, em không hiểu tại sao một nửa số 8 lại là 4 ạ”.
Cả lớp ngay lập tức bật cười thành tiếng.
Một số cô bé bụm miệng cười, còn mấy cậu bé khác cố ý nói to: “Đơn giản thế mà cũng không biết!”. Đủ các sắc thái biểu hiện khác nhau của các bạn học khiến cậu càng xấu hổ. Đến đây, cô lo sợ rằng điều này có thể làm tổn thương cậu bé bởi vì mặt Nam lúc này đã rất đỏ rồi, đầu cậu cúi thấp đến nỗi không thể thấp hơn được nữa.
Cô giáo đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu cho các em trật tự trở lại.
Cô nói: “Vậy em cho cô biết câu trả lời của em là gì? Em có thể nói cho cô và cả lớp biết được không?” Với giọng hết sức nhẹ nhàng, cô khuyến khích Nam dũng cảm nói ra những điều mình nghĩ.
Cậu bé ngượng ngùng đứng dậy và chậm rãi đi về phía bục giảng. Cậu nhìn vào con số 8 trên bảng đen một lúc rồi đưa tay lên che một nửa trên của số “8”, sau đó lí nhí nói: “Thưa cô một nửa số 8 là 0 ạ”.
Cả lớp đang nhao nhao đột nhiên trở nên im lặng lạ thường.
Sau đó, cậu lại di chuyển tiếp bàn tay và che dọc con số 8 rồi nói tiếp: “Nửa số 8 cũng là số 3 ạ”.
Câu trả lời của cậu bé không chỉ làm cho cho cả lớp im phăng phắc mà còn khiến cho không ai trong lớp có thể bác bỏ. Cậu đứng trên bục giảng, lo lắng nhìn cô giáo, đợi chờ cô giải thích. Trái tim cậu vẫn đập thình thịch đến nỗi có cảm giác như cả lớp đều nghe thấy. Cậu không biết liệu cô giáo có thể chấp nhận lời giải thích của cậu về câu hỏi này không.
Lúc này cô giáo bắt đầu chậm rãi tiến về phía bục giảng rồi mỉm cười trìu mến nói: “Câu trả lời của bạn Nam thật tuyệt vời!”
Cô cảm thấy một cái gì đó thật ấm áp trong tâm, đã nhiều năm dạy học như vậy thật không ngờ hôm nay cô lại được một cậu học trò bé nhỏ dạy cho một bài học.
Nam đang mang một khuôn mặt nặng trĩu bỗng trở nên sáng ngời, cậu ngẩng đầu lên và nhìn các bạn học của mình đang trong một biểu hiện sự ngưỡng mộ pha lẫn thích thú.
Sau đó, cô lấy tiếp trong túi 8 viên bi ve và hỏi Nam: “Em cho cô biết cô có bao nhiêu viên bi ve trong tay?”
Nam tính một lúc rồi trả lời: “Thưa cô, 8 ạ”.
Cô phân 8 viên bi ra 2 phần bằng nhau và nói: “Vậy em cho biết giờ số lượng mỗi bên là bao nhiêu?”
Nam trả lời: “Thưa cô, là 4 ạ!”
“Đúng rồi! Vậy nếu em cầm đi một nửa số bi này, thì trên tay cô sẽ còn lại là bao nhiêu?”
Cậu bé với khuôn mặt sáng ngời, lớn tiếng trả lời: “Còn 4 ạ!”
Lúc này cậu đã hiểu và quay trở lại chỗ ngồi của mình, vừa đi vừa lẩm nhẩm: “Ồ mình hiểu rồi, hoá ra một nửa của 8 là 4”.
Cô mỉm cười nhìn cả lớp, đột nhiên cô cảm thấy mình thật may mắn khi có được những học trò như thế. Cô cũng rất vui vì mình có thể dùng cách tiếp cận linh hoạt để giáo dục và truyền cảm hứng giúp cho các em phát huy tối đa tài năng của mình. Cô luôn tin rằng những mầm non này nhất định sẽ trở thành những người hữu ích trong tương lai.

Câu chuyện trên cũng cho chúng ta thấy một điều, đó là đừng vội phê phán hay cười chê người khác khi họ có cách nhìn không giống chúng ta. Mỗi người đều là một cá thể riêng biệt, một cách sống khác nhau trong những môi trường khác nhau, do vậy sẽ dẫn đến cách suy nghĩ, tư duy khác nhau. Khi gặp bất cứ chuyện gì đừng vội kết luận họ là người thế nào. Điều chúng ta nên tìm hiểu đó là tại sao họ lại có hành vi như vậy. Khi đã thật sự lắng nghe và tìm hiểu kỹ, ta sẽ nhận thấy mọi việc không như những gì chúng ta suy đoán. Nếu ai trong chúng ta đều có thể dùng một thái độ hoà ái, cảm thông để đối mặt với mọi sự việc, tin rằng chúng ta sẽ đạt được những điều tốt đẹp nhất. Hãy dùng tình yêu và tấm lòng rộng mở để bao dung những người xung quanh, chúng ta sẽ nhận thấy thế giới này thật kỳ diệu biết bao.

ST

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Liên kết website
Thống kê
  • Đang truy cập39
  • Hôm nay4,163
  • Tháng hiện tại344,587
  • Tổng lượt truy cập16,307,797
Đăng ký
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Mã bảo mật
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây